Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện ngắn. Hiển thị tất cả bài đăng

3 thg 4, 2011

Khi giấc mơ bay đi (Nguyễn Thiên Ngân)



Quỳnh dùng cây cọ nhỏ vẽ lên cổ tay trái của tôi một họa tiết hoa văn bí ẩn. Nó làm tôi liên tưởng đến hoa văn trên cây trủy thủ lấy ra từ một ngôi mộ cũ. Cô thì thầm đầy phấn khích:

- Và thế rồi cậu cứ việc ra đường, đi nghênh ngang và chìa hình xăm này ra. Bọn giang hồ vặt sẽ nhìn cậu đầy khiếp sợ. Ha ha ha…

Quỳnh cười từng tiếng một, nghe giòn giã nhưng không chứa một chút gì có thể ngộ nhận là niềm vui. Tôi có cảm giác như bị một mũi kim độc bay vào người và toàn thân tôi tê điếng khi bắt gặp ánh mắt hoang dại, lạnh lùng của Quỳnh.


1 thg 4, 2011

Cặp vòng mây (Nguyễn Thiên Ngân)



Tôi đến phố cổ chiều mưa. Một mình che ô xuống phố khi màn đêm bắt đầu giăng. Những ánh đèn lồng lác đác sáng trong màn mưa dịu dàng. Hội An!


31 thg 3, 2011

Gào thét


Đang trong cơn hoan lạc thì Hà buồn nôn. Cơn buồn nôn kéo đến bất ngờ đột ngột làm bao nhiêu cảm giác sung sướng ngất ngây tan biến. Cô vội vàng vùng dậy và chạy vào toilet. Những âm thanh nhớp nhúa váng lên làm cho không gian căn phòng chật trở nên ngột ngạt và ghê rợn một cách lạ kì.


Cầu vồng bình yên (Nguyễn Thiên Ngân)




Ngày bình thường

Tôi hai mưới mốt tuồi, học kiến trúc, thích nghe rock, chơi game online, ít nói và không có điểm gì nổi trội "Đôi khi mày nhạy cảm đến sến ốm" - Đăng, thằng bạn thân tôi, nói thêm. Dung là bạn gái Đăng Đăng đã đi du học Sing Nó không bày trò "ký thác người yêu cho thằng bạn thân", không phải vì sợ kết cục như trên phim và truyện: thằng bạn thân cùng cô bạn gái nắm tay nhau đi về phía mặt trời, mà chỉ đơn giản cả ba chúng tôi xem đó là một trò ngớ ngẩn Càng ngày cách người ta suy nghĩ về tình cảm hời hợt đi thấy rõ?

Đăng đi Tôi và Dung hầu như không giữ liên lạc dù sống khá gần chỗ nhau vài ba lần gặp nhau online, hỏi nhau có nhận mail của Đăng không, rồi thôi Cho đến một ngày, Đăng gọi tôi, bảo: "Từ nay mày giúp tao để mắt đến DungDạo này..", "Dạo này làm sao?" - tôi ngắt lời nó "Không! Chẳng có chuyện gì, nhưng mày sẽ giúp tao như thế chứ?" - Đăng gằn giọng Tôi toan từ chối, rồi bỗng nhiên nghe cổ họng mình ậm ừ Đăng thở nhẹ: "Ừ, vậy nhé, nhờ mày !"


30 thg 3, 2011

Ngang qua một giấc mơ



Tháng 7. Em bảo với tôi, em sắp đi Nhật. Tôi không lấy gì làm bất ngờ lắm vì em thích nước Nhật. Chỉ có điều buồn buồn vì cái sự đi của em đã được chuẩn bị từ rất lâu mà tôi không hề hay biết. Em bảo: "Sợ anh buồn nên em giấu! Em đi rồi lại về thôi! Em đi du học thôi mà". Ngày tiễn em đi, em cười suốt, ôm chầm lấy tôi và em bảo rằng: "Em thích mùa thu, khi nào Sài Gòn mùa thu, thì ta sẽ gặp nhau!". Tôi đã mỉm cười và gật đầu đợi chờ mùa thu.


28 thg 3, 2011

48 giờ yêu nhau (Hà Thanh Phúc)



Trời hôm nay có mưa. Những giọt mưa nghiêng nghiêng tựa như muôn vàn nước mắt của thế gian đang rơi xuống. Buồn. Gió lạnh từng cơn thổi qua khung cửa. Ngoài đường, những dòng người hối hả lao đi...

Hôm nay là thứ bảy. Những ngày cuối tuần thế này, tôi thường đi cà phê, nhưng hôm nay thì không. Thôi gặm nhấm cô đơn bằng ly cà phê đắng mà bằng những cơn mưa cuối mùa...


Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...